December262012

Lại một câu chuyện liên thiên của ngày.

Lắm lúc, ngồi trên xe bus, tôi hay có thói quen tự vấn mình bằng những câu hỏi ngớ ngẩn chẳng đâu vào đâu. Ví như trong một ngày đông lạnh lẽo thế này, mỗi khi đến một điểm dừng, nhìn cánh cửa xe khó nhọc mở ra kẽo kẹt và chẳng có ai bước lên, tôi lại tự hỏi mình :

“Này, có buồn không?”

Người lái xe có buồn không, khi đối với những hành khách ngoài kia, mình không phải là người đang được chờ đợi?

Có buồn không, khi mình đang đứng đây rồi, nhưng chẳng có một tia nhìn nào đáp lại? Không một sự hồ hởi, không một sự hân hoan, không một giây chào đón. Chỉ có cánh cửa khép lại, và cuộc hành trình tiếp tục trong im lặng.

Và cả những người đang đứng ngoài kia, họ có buồn không, khi niềm vui sướng đang chực vỡ òa trước ánh đèn xe le lói đằng xa, bỗng dưng đông cứng lại, nguội ngắt và trở thành nỗi thất vọng ghê gớm?

Đó không phải là điều họ muốn.

Có buồn không, khi tất cả, chỉ là hai nỗi thất vọng song song, cùng gặp nhau trong một khoảnh khắc mà cả hai đều đang ở trạng thái mong chờ?

Rồi tôi tự than mình rỗi việc ngu ngốc. Đó chỉ là một câu chuyện rất bình thường, một sự việc quá đỗi nhỏ nhoi, đến và đi từng ngày. Như mỗi chuyến đi trong cuộc đời, sẽ đều có những phút giây thất vọng không bao giờ được báo trước.

Chỉ là, thỉnh thoảng thôi, tôi lại nghĩ rằng, giữa những ngày đông xa xôi như thế, khi cánh cửa lòng mình háo hức mở ra mà chỉ có những cơn gió lạnh tràn vào, hẳn là tôi sẽ buồn lắm.

Sẽ buồn lắm.

October232012
Cậu nghĩ mối quan hệ giữa những con người với nhau ở đây dựa trên cái gì? Đơn giản thôi, với tôi, đó là lợi dụng lẫn nhau. Có thể vô tình, hay cố ý, nhưng ai cũng mong muốn nhận lại được một cái gì đó. Nực cười, giờ này mà vẫn còn tồn tại một thứ tình cảm sẵn lòng cho đi không cần đáp lại sao? Mong muốn lớn nhất của cậu từ người khác là gì, ý tôi là về mặt tinh thần?Cậu có muốn được hạnh phúc, được bình yên không?Tôi chỉ muốn duy nhất một điều. Được lắng nghe. Tôi mất quá nhiều thời gian lắng nghe người khác. Mất quá nhiều thời gian để nói những điều không đâu. Tôi không hề ít nói đâu. Tôi nói rất rất rất nhiều, nhưng toàn những lời vô bổ, chúng nhanh chóng trôi tuột đi, để lại tôi-trống rỗng và cô đơn. Tôi cô đơn ngay trong thế giới tinh thần sôi nổi ầm ĩ của mình. Tại sao tôi luôn  gặp khó khăn trong việc nói ra những gì mình đang nghĩ? Hoặc nói ra, thậm chí tôi còn phải nghĩ nhiều hơn vì tôi còn không thể hiểu nổi là mình đang diễn tả cái gì.Đó là lí do tôi cần một ai đó để lắng nghe. Không cần nghe những gì tôi nói. Chỉ cần nghe những gì tôi nghĩ là đủ rồi. Với tôi thì đó là một việc quá khó, nên tôi chấp nhận yêu thương một ai đó vô điều kiện, chỉ cần người đó kiên nhẫn ” lắng nghe ” tôi. Với tôi, được yêu thương nhiều khi còn chẳng  quan trọng bằng việc được lắng nghe. Hoặc có thể nói, được lắng nghe, bản thân nó đã là một thứ tình yêu rất lớn rồi.Thế nên đừng cho rằng tôi khờ khạo khi thích cậu một cách vô điều kiện. Tôi chỉ đơn giản, cảm thấy rằng, tôi đã có được cái mình muốn. Cảm ơn, vì đã luôn kiên nhẫn, với tôi.
P/s : Ngoài lề một tí, có một bạn block mình trên fb, rồi lấy caption ở Flickr của mình cho vào ảnh bạn ý như đúng rồi. Mình hơi tức tức, thật ra là rất tức, nhưng thôi, cho bạn cái caption, văn vẻ của mình nó cũng sến sẩm rẻ tiền bỏ xừ, chắc là hợp với bạn đấy :>

Cậu nghĩ mối quan hệ giữa những con người với nhau ở đây dựa trên cái gì? Đơn giản thôi, với tôi, đó là lợi dụng lẫn nhau. Có thể vô tình, hay cố ý, nhưng ai cũng mong muốn nhận lại được một cái gì đó. Nực cười, giờ này mà vẫn còn tồn tại một thứ tình cảm sẵn lòng cho đi không cần đáp lại sao?

Mong muốn lớn nhất của cậu từ người khác là gì, ý tôi là về mặt tinh thần?
Cậu có muốn được hạnh phúc, được bình yên không?

Tôi chỉ muốn duy nhất một điều. Được lắng nghe. Tôi mất quá nhiều thời gian lắng nghe người khác. Mất quá nhiều thời gian để nói những điều không đâu. Tôi không hề ít nói đâu. Tôi nói rất rất rất nhiều, nhưng toàn những lời vô bổ, chúng nhanh chóng trôi tuột đi, để lại tôi-trống rỗng và cô đơn. Tôi cô đơn ngay trong thế giới tinh thần sôi nổi ầm ĩ của mình. Tại sao tôi luôn  gặp khó khăn trong việc nói ra những gì mình đang nghĩ? Hoặc nói ra, thậm chí tôi còn phải nghĩ nhiều hơn vì tôi còn không thể hiểu nổi là mình đang diễn tả cái gì.

Đó là lí do tôi cần một ai đó để lắng nghe. Không cần nghe những gì tôi nói. Chỉ cần nghe những gì tôi nghĩ là đủ rồi. Với tôi thì đó là một việc quá khó, nên tôi chấp nhận yêu thương một ai đó vô điều kiện, chỉ cần người đó kiên nhẫn ” lắng nghe ” tôi. Với tôi, được yêu thương nhiều khi còn chẳng  quan trọng bằng việc được lắng nghe. Hoặc có thể nói, được lắng nghe, bản thân nó đã là một thứ tình yêu rất lớn rồi.

Thế nên đừng cho rằng tôi khờ khạo khi thích cậu một cách vô điều kiện. Tôi chỉ đơn giản, cảm thấy rằng, tôi đã có được cái mình muốn.
Cảm ơn, vì đã luôn kiên nhẫn, với tôi.

P/s : Ngoài lề một tí, có một bạn block mình trên fb, rồi lấy caption ở Flickr của mình cho vào ảnh bạn ý như đúng rồi. Mình hơi tức tức, thật ra là rất tức, nhưng thôi, cho bạn cái caption, văn vẻ của mình nó cũng sến sẩm rẻ tiền bỏ xừ, chắc là hợp với bạn đấy :>

September162012
“Tôi chán sống mà không thể yêu thương được bất cứ một ai. Tôi không có lấy đến một người bạn - không một ai. Và, tệ hơn tất cả, thậm chí ngay cả bản thân mình, tôi cũng không thể yêu nổi. Sao lại thế ư? Tại sao mà tôi lại không thể yêu được chính bản thân mình ư? Bởi vì rằng tôi không cách gì yêu thương được bất kỳ ai khác cả. Một người học cách yêu bản thân thông qua những cử chỉ, lời nói, hành động đơn giản yêu và được yêu bởi người khác. Anh có hiểu lời tôi đang nói không? Một người không có khả năng yêu một người khác chắc chắn sẽ không thể yêu chính mình.”  1Q84 -Haruki Murakami (via a-piece-of-melody)

(via pookie-chan)

September152012

Nghĩ đi nghĩ lại

Hôm nay thời tiết lạnh khó hiểu. Ngồi văn phòng đến giờ tan tầm thỉnh thoảng lại có chị nhấc điện thoại gọi mẹ dặn về nhà muộn, có chị bảo phải về xin phép chồng mới đi hát karaoke, xong thỉnh thoảng thấy có cái ảnh thằng cu nhà một chị khác rõ xinh xắn đẹp đẽ trên facebook. Bệnh khớp lại tái phát. Đau không ngủ được. Tối muộn tự dưng bố đang ở tận Nam Ninh nhắn tin nhớ con gái. Bố rất hay nhắn tin kiểu tình cảm tít mù xong kết thúc bao giờ cũng là một câu ” Vâng ” cụt ngủn, khá dễ thương. Ngồi vẩn vơ một tí nghĩ đến mẹ đang ở nhà đi ra đi vào. Cục mỡ đi học thêm thế là mẹ lại ở nhà một mình.

Thế nào rồi tự dưng em lại sụt sịt một tí.

Thế nào tự dưng em nghĩ ra, mình muốn lấy chồng.

Lấy chồng, lúc thấy mình yếu đuối còn có người để dằn dỗi kêu ca. Đêm ngủ có người ôm. Bóng đè có người xoa lưng. Tức tức lên có người chìa tay cho cắn. Hư hư một tí có người càu nhàu.

Nghĩ nhiều nhiều một tí có người ngồi nghe.

Những lúc thấy mệt mệt chỉ cần mở miệng nói là khóc, có người để dựa dẫm. Thỉnh thoảng cố tỏ ra mạnh mẽ cũng yên tâm là đang có người chống lưng đằng sau.

Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ vì thế mà em muốn lấy chồng, mục đích quá tầm thường, lại khổ thân cái bạn mà phải chịu mình cả đời.

Thôi thì lại độc thân vẫn hơn.

Thôi thì, chồng tương lai ạ, em sẽ mạnh mẽ hơn, chắc chắn đấy.

May152012
“Đừng nghĩ mình già, cũng đừng nghĩ mình ” quá tuổi “… Vì tuổi trẻ và ước mơ thì đâu có tuổi bao giờ…”
May72012

♥...Từ ngày ấy tôi không còn cất giữ bất cứ một cái gì nữa...

  • .
  • Bạn tôi mở ngăn tủ của vợ và lấy ra một gói nhỏ được gói kỹ càng trong lớp giấy lụa. Anh bảo; Đây không phải là một gói đồ bình thường, đây là một chiếc áo lót thật đẹp...
  • .
  • Anh vứt lớp giấy bọc và lấy ra chiếc áo lót mịn màng, rồi nói ; Tôi mua chiếc áo này tặng cô ấy vào lần đầu tiên chúng tôi sang New York, cách đây 8-9 năm nhưng cô ấy chưa bao giờ mặc!
  • .
  • Cô ấy muốn dành cho một dịp nào đặc biệt, vậy thì hôm nay tôi nghĩ là dịp đặc biệt nhất rồi...
  • .
  • Anh đến cạnh giường và đặt chiếc áo ấy cạnh những món đồ mà tí nữa đây sẽ được bỏ vào áo quan.
  • .
  • Vợ anh vừa mới qua đời...
  • .
  • .
  • .
  • Quay sang tôi, anh bảo; "Đừng bao giờ giữ lại một cái gì để chờ dịp đặc biệt cả... Mỗi ngày sống là một dịp đặc biệt rồi...".
  • .
  • Tôi suy đi nghĩ lại câu nói này và nó đã làm thay đổi cuộc đời tôi...
  • .
  • Bây giờ tôi đọc sách nhiều hơn trước và bớt thời gian dọn dẹp nhà cửa.
  • .
  • Tôi ngồi trước mái hiên mà ngắm cảnh chứ không buồn để ý đến cỏ dại mọc trong vườn...
  • .
  • Tôi dành nhiều thời gian cho gia đình và bạn hữu hơn là cho công việc.
  • .
  • Tôi hiểu rằng cuộc đời là những cảm nghiệm mà mình phải nếm...
  • .
  • Từ ngày ấy tôi không còn cất giữ một cái gì nữa...
  • .
  • tôi đem bộ ly pha lê ra sử dụng mỗi ngày, tôi mặc đồ mới để đi siêu thị hay bất cứ nơi nào khi tôi cảm thấy thích...
  • .
  • Tôi không còn dành nước hoa hảo hạng cho những dịp đại tiệc, tôi xức bất kỳ khi nào tôi muốn...
  • .
  • Những cụm từ như "một ngày gần đây" hay "hôm nào" đang bị loại khỏi vốn từ vựng của tôi. Điều gì đáng bỏ công thì tôi muốn xem, muốn nghe, muốn làm ngay bây giờ.
  • .
  • Tôi không biết chắc là vợ của bạn tôi sẽ làm gì nếu cô ấy biết trước rằng mai đây mình không còn sống nữa (một ngày mai mà tất cả chúng ta xem thường).
  • .
  • Tôi nghĩ rằng cô ấy hẳn sẽ mời mọi người trong gia đình, mời bạn bè thân thích đến nhà chơi... có thể cô sẽ gọi điện thoại cho vài người bạn cũ và làm hoà hay xin lỗi về những chuyện bất hoà trước đây...
  • .
  • Tôi đoán rằng cô ấy sẽ đi ăn các món Tàu (vì cô ấy rất thích thức ăn Tàu).
  • .
  • Chính những chuyện vặt vãnh mà tôi chưa làm khiến cho tôi áy náy nếu tôi biết rằng thì giờ tôi còn rất có hạn.
  • .
  • Tôi sẽ rất áy náy vì tôi không đi thăm một vài người bạn mình cần phải gặp mà cứ hẹn lần hồi, áy náy vì thường không nói với những người thân của mình rằng mình yêu thương họ... áy náy vì mình chưa viết những lá thư mà mình dự định "hôm nào" sẽ viết.
  • .
  • Giờ đây, tôi không chần chờ gì mà không hẹn lại và không giữ điều gì có thể đem lại niềm vui và nụ cười cho cuộc sống chúng tôi. Tôi tự nhủ rằng mỗi ngày là một dịp đặc biệt. Mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút... đều đặc biệt cả.
  • .
  • Nếu bạn đọc được bản văn này ấy là vì một ai đó muốn điều hay cho bạn, và vì bạn cũng có quanh mình những người bạn quý yêu...
  • .
  • Sống là không chờ đợi... Vì cho dù có nhiều việc vẫn phải chờ, thì cuộc sống không phải lúc nào cũng chờ bạn.
  • .
  • Đã bao nhiêu lần ta chần chừ để rồi cơ hội vuột đi?...Hãy làm những gì mà bạn muốn, làm những gì bạn cho là đúng.Hãy biết nắm lấy cơ hội, đừng để phải hối tiếc bạn à !
  • .
  • .
  • .
  • via SAY TIEN, FB
← Older entries Page 1 of 2